
Trong thế giới của những chiếc máy tính bảng và điện thoại thông minh, đôi khi chúng ta quên mất rằng: Niềm vui thực sự của con trẻ không nằm ở công nghệ, mà nằm ở thời gian bố mẹ dành cho chúng.
Chẳng cần những món đồ chơi đắt tiền mua từ cửa hiệu, một chiếc mo cau khô rơi ngoài vườn cũng đủ để tạo nên một "phiên bản giới hạn" của chiếc xe thần kỳ.
Khi cha cầm cuống lá kéo đi, và mẹ đứng bên cạnh cổ vũ, con không chỉ cảm nhận được tốc độ mà còn cảm nhận được nhịp thở, sức mạnh và hơi ấm của cha mẹ. Để con ngồi trên mo cau, để con chạm tay vào lớp vỏ nhám, ngửi mùi nắng trên lá khô. Đó là cách chúng ta đưa con trở về với thiên nhiên, dạy con trân trọng những điều bình dị nhất.
Nếu không có mo cau, ngôi nhà của bạn vẫn là một thiên đường trò chơi nếu cha mẹ sẵn lòng:
Chỉ cần một khoảng sân nhỏ hoặc phòng khách trống, cha làm đầu, con làm đuôi. Sự rượt đuổi, những tiếng la hét phấn khích trong trò chơi Rồng rắn lên mây chính là liều thuốc giải tỏa căng thẳng tốt nhất cho cả gia đình sau một ngày làm việc.
Hay Chi chi chành chành: Một trò chơi đơn giản giúp rèn luyện phản xạ và sự tập trung. Khi ngón tay con chạm vào lòng bàn tay cha mẹ, đó là khoảnh khắc của sự tin tưởng và vui đùa thuần khiết.
Rồi đến trò chơi Ô ăn quan: Tận dụng những viên sỏi hay hạt đỗ, cha mẹ dạy con cách tính toán, tư duy nhưng cũng là lúc để ngồi lại bên nhau, kể cho con nghe về những ngày xưa cũ của mình.

"Trẻ con không nhớ những món đồ chơi đắt tiền bạn mua, nhưng con lại nhớ như in cảm giác được chơi cùng bố mẹ."
Đừng đợi đến khi có thời gian rảnh thật dài hay một chuyến đi chơi xa xỉ. Ngay chiều nay, khi đi làm về, hãy thử nhặt một chiếc lá to, hay đơn giản là quỳ xuống sàn nhà làm "ngựa" cho con cưỡi.
Hạnh phúc không phải là cái gì đó quá xa xôi; đôi khi nó chỉ nằm trong tiếng lạo xạo của chiếc mo cau được kéo đi bởi bàn tay rám nắng của cha và nụ cười rạng rỡ của con trẻ. Hãy để tuổi thơ của con được lấp đầy bằng những kỷ niệm sống động, chứ không phải bằng những pixel trên màn hình.